Giữa anh và em luôn có một vòng xoáy ở giữa phải không anh ? điều đó làm chúng ta luôn ở 2 đầu đường kính của một đường tròn
Giữa anh và em luôn có một hố sâu ngăn cách phải không anh ? điều đó biến chúng ta thành những kẻ thích phiêu lưu nhưng lại sợ mạo hiểm
Giữa anh và em luôn có một bức tường vô hình phải không anh ? điều đó làm chúng ta tưởng chừng đã đến được với nhau nhưng chỉ là đứng lặng nhìn nhau
Giữa anh và em luôn có một bóng đêm đáng sợ phải không anh ?
điều đó làm ta cố tìm nhau trong bóng tối nhưng chỉ thấy khoảng lặng của hư không
điều đó làm ta cố tìm nhau trong bóng tối nhưng chỉ thấy khoảng lặng của hư không
Giữa anh và em luôn có một khoảng cách phải không anh ? điều đó làm chúng ta như hai người yêu nhau mà không hề biết mặt của nhau.
Em nói với anh, em sợ bị cuống vào vòng xoáy, anh nói đừng sợ, anh sẽ biến vòng xoáy thành chiếc đu quay cho em ngồi
Em nói với anh em sợ rơi xuống hố sâu, anh bảo đừng sợ, anh sẽ là chiếc cầu vững chắc cho em qua.
Em nói em sợ một bức tường vô hình, anh bảo dừng sợ, anh sẽ là chiếc thang đủ cao để đến với em
Em nói với anh em sợ bóng tối, anh bảo đừng sợ, đôi mắt và trái tim anh sẽ soi đường chỉ lối cho em
Em nói với anh em sợ khoảng cách, anh ngập ngừng nhìn sâu vào mắt em rồi nói, phải làm sao đây vì anh cũng không biết khoảng cách đó dài rộng bao nhiêu nữa.
Ngày ấy em ngốc nghếch không tự hiểu nổi mình, luôn bắt anh học cách hiểu lòng em, anh như cậu học trò ngoan ngoãn, tự học, tự tìm tòi, và không thể tìm ra lời giải, giải một bài toán khó, bài toán trái tim em.
Em hả hê nhìn anh bối rối, xé thật nhiều tờ nháp đến cứng tay. Nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên ý chí, quyết tâm tìm ẩn số của tình yêu.
Em lại cười đùa, bảo anh sao không dùng máy tính, tính nhẩm một mình chẳng phải lâu lắm sao anh. Anh cười nhẹ nhàng và bảo, thời gian sẽ là dụng cụ tính tốt nhất cho anh.
Cứ thế em ngạo nghễ làm cô gái kiêu căng, để anh lại với sự kiên trì vô lí. Anh lại ngọt ngào đi tìm lí lẽ trong em.
Giờ này nếu ai hỏi em thích trò chơi nào nhất em sẽ trả lời một chiếc đu quay
Nếu ai hỏi em ghét hố sâu nào nhất, em sẽ trả lời ghét cái hố sâu không có chiếc cầu vững chắc của anh
Nếu ai hỏi em sợ độ cao nào nhất, em sẽ trả lời em không sợ độ cao, chỉ sợ không có chiếc thang đủ dài của anh
Nếu ai hỏi em sợ thời gian nào nhất, em sẽ trả lời em sợ lúc trời đêm không có anh
Nếu ai hỏi em sợ khoảng cách nào nhất, em sẽ trả lời em thật sự sợ khoảng cách, nhưng khi thực sự xa nhau thì vài tháng có nghĩa gì đâu
Và nếu ai hỏi em , em mong ước điều gì nhất, em sẽ trả lời: "Ước gì ngày ấy em nhận ra rằng anh cũng biết đau"
Nếu ai hỏi em ghét hố sâu nào nhất, em sẽ trả lời ghét cái hố sâu không có chiếc cầu vững chắc của anh
Nếu ai hỏi em sợ độ cao nào nhất, em sẽ trả lời em không sợ độ cao, chỉ sợ không có chiếc thang đủ dài của anh
Nếu ai hỏi em sợ thời gian nào nhất, em sẽ trả lời em sợ lúc trời đêm không có anh
Nếu ai hỏi em sợ khoảng cách nào nhất, em sẽ trả lời em thật sự sợ khoảng cách, nhưng khi thực sự xa nhau thì vài tháng có nghĩa gì đâu
Và nếu ai hỏi em , em mong ước điều gì nhất, em sẽ trả lời: "Ước gì ngày ấy em nhận ra rằng anh cũng biết đau"
Đùng để đi xa rồi mới nhìn lại , đừng để mất đi rồi mới hối tiếc , hãy sống và yêu thương , tha thứ và mỉm cười , bạn nhé !!!!!!!!!!!!
Sưu tầm có bổ sung: bedieu_bekkieu_beloveanhiu





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét